Tôi mở máy tính, ngắm lại những khoảnh khắc mình từng ghi lại theo dòng thời gian và chợt miên man những suy nghĩ về 2 chữ “bình yên”.

Nào là rừng cao su lộng gió, hồ Sê San, thác Lệ Kim, thác Mơ ào ạt đổ; là làng chài giữa sóng nước cao nguyên, là dòng suối Ia Blo với gập ghềnh đá đẹp đến nao lòng, là thác Phú Cường cuồn cuộn chảy trên nền bảy sắc cầu vồng trong buổi chiều tôi đến; là Biển Hồ, Thủy điện Ia Ly và rất nhiều địa danh tôi đi qua trong hơn 20 năm gắn bó với mảnh đất Gia Lai thân yêu này.

Cảm giác bình yên đó là khi về với buôn làng. Khoảng thời gian công tác ở Trường Dân tộc Nội trú huyện Ia Grai đã cho tôi những chuyến đi nhiều hơn đồng nghiệp của mình. Ngày trước, học trò ở 2 huyện Chư Păh, Đức Cơ còn qua học nên tôi đi và đến được nhiều những con đường làng hơn.

Xem Thêm:   Gia Lai: Bệnh nhân đầu tiên xuất viện tái dương tính với SARS-CoV-2

Bình yên là những buổi sớm mai nghe tiếng giã gạo thì thụp trong làn khói và chút sương mù bảng lảng. Là các bà, các mẹ và em gái ra suối lấy nước về. Là những người già ngồi đốt lửa bên đường mỗi sớm… Bình yên là khi đêm về nghe âm thanh cồng chiêng từ xa vọng lại, tùy theo tiếng chiêng để mọi người nhận ra chuyện vui buồn và đến chia sẻ cùng nhau.

Làng chài trên sông Sê San (huyện Ia Grai). Ảnh: Phan Nguyên
Làng chài trên sông Sê San (huyện Ia Grai). Ảnh: Phan Nguyên

Và không thể không nhắc đến những con đường biên giới xanh mướt cây cỏ vào mùa mưa và trắng xóa bông lau khi mùa khô đến. Những con đường xuyên qua rừng khộp vào mùa thay lá cho cảm giác bình yên đến lạ, bất chấp sự khắc nghiệt của mùa khô. Nơi ấy còn có dòng Pô Cô mênh mang gắn liền với cuộc kháng chiến trường kỳ của dân tộc.

Xem Thêm:   Gia Lai: Phong tỏa diện hẹp đối với khu phố/cụm dân cư xung quanh và nhà của bệnh nhân 1696

Tôi may mắn khi có những ngày gắn bó, sẻ chia cùng người lính Biên phòng trong công việc; từ việc phối hợp trong chương trình “Nâng bước em tới trường” đến những ngày lặn lội đi vận động học sinh đến lớp. Và kỷ niệm không thể nào quên trong tôi có lẽ đó là chương trình tham quan cột mốc biên giới do Đồn Biên phòng Ia Chía và nhà trường phối hợp tổ chức. Hình ảnh các già làng, trưởng thôn, thầy-cô giáo và đặc biệt là các em học sinh băng qua những cánh rừng, đi trên con đường tuần tra để đến với cột mốc biên cương thật nhiều xúc động. Nếu biên giới không bình yên thì chắc chắn những hình ảnh ấy sẽ không bao giờ có được.

Tuần trước, tôi nhận được dòng tin nhắn của một người lính: “Mấy hôm rồi học sinh nghỉ học kỳ, anh em, ai cũng mong cô về chơi!”. Dòng tin nhắn ấy nhắc tôi về giá trị của 2 chữ “bình yên” ở nơi cao nguyên đầy nắng và gió. Hàng ngày, dõi theo bạn bè, đồng nghiệp cũ đưa lên mạng xã hội Facebook những tấm ảnh về Gia Lai, lòng tôi lại trào dâng niềm mong ước sớm có dịp trở về, bên người thân, bè bạn trong những ngày bình yên…

Xem Thêm:   Gia Lai: Bệnh nhân đầu tiên xuất viện tái dương tính với SARS-CoV-2

NGUYỄN THỊ BÉ

Nguồn: Baogialai.com.vn